Thứ Ba, 13 tháng 3, 2018



QUÊ HƯƠNG

TRẺ: VỀ ĐI EM

GIÀ: VỀ LÀM CHI NỮA?

 


Tôi, một đời xa quê, chỉ được sống với gia đình ở quê mười năm tuổi thơ rồi sau đó cứ mỗi tuổi một xa quê hơn. Đầu tiên là từ quê ra tỉnh học, rồi lên miền núi, xuống miền biển, lấy vợ sinh con đẻ cái ở đất khách quê người. Giờ về già lại vào sống ở trong Nam, quê hương không chỉ “khuất bóng hoàng hôn” mà bình minh cũng không nhìn thấy bóng. Trong tôi nỗi nhớ quê nhà luôn sâu nặng và lòng khát khao được về sống ở quê nhà ngày càng kết thành một giấc mộng lớn.
Bởi thế, ngày 01 tháng 08/2016, có trong tay bài thơ VỀ ĐI EM của
Đặng Xuân Xuyến viết ngày 30/07/2016, tôi đọc bài thơ ấy với một niềm hứng khởi say mê.
Bài thơ mời mọc một cô em:
Về đi em! Về ngắm trăng buông
Chỉ một lần về ngắm trăng buông thôi, nhưng qua lời mời gọi đầy yêu thương của nhà thơ đã làm sống dậy biết bao hình ảnh đẹp của quê nhà: mảnh trăng buông, câu mái đẩy, dòng sông hát, đêm thanh gió mát.
Chỉ một lần về ngắm trăng buông thôi, nhưng em sẽ cùng ta nuôi hy vọng tô sống lại những vẻ đẹp của quê nhà đang bị dần phai nhạt:
Cổ tích trầu cau đã hết nhựa rồi,
Và:
Dẫu nắng bên sông không còn chấp chới,
Câu lý ngày xưa dẫu thôi diệu vợi
 Thì:
Ta tựa vai nhau nối lại câu hò.
Với những lời nhắn gọi dịu dàng thiết tha ấy, Đặng Xuân Xuyến đã bộc lộ rất đẹp tình yêu thương, niềm trách nhiệm đối với quê nhà và hy vọng sẽ cùng em sẽ níu giữ lại được những nét đẹp xưa của quê hương.
Hai năm trước, năm 2014, tôi đã nghe tiếng thơ Đặng Xuân Xuyến nhắn gọi một người bạn, bạn trai: VỀ QUÊ ĐI MÀY:
Mày về quê chơi đi
Về với tao. Về với thời thơ dại
Về đi mày
Đừng lời nói gió bay.
Nay lại nghe anh nhắn gọi một người bạn, bạn gái, đúng hơn là bạn tình, bởi lẽ nếu nàng về quê thì sẽ:
Dựa vai anh ngắm đời rất thực
Tôi có cảm giác như Đặng Xuân Xuyến không phải lên tiếng gọi một người bạn trai VỀ QUÊ ĐI MÀY năm xưa và gọi một người bạn gái VỀ ĐI EM năm nay mà là gọi cả tôi, một người già đang trên đường tới cõi: VỀ ĐI ANH, VỀ ĐI BÁC!  
Khiến nỗi nhớ quê hương trong tôi lại ùa dậy khôn khuây.
Tôi khẽ gọi người vợ già đã cùng nhau tình chồng nghĩa vợ trên 50 năm lại gần, đọc cho bà nghe bài thơ của Đặng Xuân Xuyến rồi cả hai cùng thì thầm ao ước được về quê sống nốt những tháng ngày còn lại như cảnh mấy câu thơ mà chúng tôi đã thuộc:
Đêm đêm chồng gối trên tay vợ
Khe khẽ ngâm câu biệt thị thành
Vợ dạ trở mình cho bớt lạnh
Suốt đời em chỉ biết theo anh!
Hai mái đầu bạc đang chụm nhau trong ước mộng ấy thì bất ngờ bài thơ VỀ LÀM CHI NỮA của nhà thơ lão thành Nguyễn Khôi viết ngày 31/07/2016 hiện lên trong hộp thư của tôi.
Bác Nguyễn Khôi đay đi đay lại không phải hai ba lần mà tới 5 lần một câu:
Ừ, có nhớ... thôi, đừng về em ạ 
 Rồi bác nói rõ vì sao lại “đừng về em ạ” :
 Vì, quê cũ có còn đâu mái rạ bờ tre, có còn đâu ánh trăng mơ,
 Trầu cau chỉ còn trong cổ tích
Mảnh vườn xưa đã theo mẹ về trời..
 Cũng còn đâu ai xịch xòm tát nước, còn đâu rừng rợp trắng cánh cò bay cùng tiếng sáo diều và cầu Quan họ. Mà thay vào đó là bê tông, là điện, là máy bơm, là:
Nhạc "chát bùm" loa xóm váng đoài đông..
Và dòng sông, cái dòng sông mà hôm qua nhà thơ trẻ Đặng Xuân Xuyến còn đầy mộng mơ:
Về một lần thôi nằm nghe sông hát
Thì hôm nay, nhà thơ già Nguyễn Khôi lại vẽ nên đầy chân thực đau xót:
Dòng sông xanh trong ký ức thầm thì
đã thành dòng Formosa nhiễm độc lòng quê mẹ
Trai gái làng đang bỏ xứ mà đi...
Formosa đã từng gây nỗi ám ảnh kinh hoàng cho cả dân tộc ta, giờ thành dòng sông nhiễm độc lòng quê mẹ, thì VỀ LÀM CHI NỮA là một lời khuyên rất chí tình.
 Bà vợ già của tôi sầu não hỏi:
- Vậy biết nghe ai, nghe anh nhà thơ trẻ Đặng Xuân Xuyến VỀ ĐI hay nghe bác nhà thơ già Nguyễn Khôi VỀ LÀM CHI NỮA?
Tự nhiên tôi mắt lệ rưng rưng:
- Nhà thơ trẻ Đặng Xuân Xuyến cũng vì yêu quê hương mà khao khát về quê với bao hy vọng đẹp, cái tình quê ấy rất đáng trân trọng. Nhà thơ già Nguyễn Khôi cũng vì yêu quê hương mà xót xa trước cảnh hồn cốt của quê hương đã mất hết, trai gái quê nhà vừa đói khổ vừa bị đầu độc phải đang bỏ xứ mà đi; tấm lòng già nguyên vẹn tình quê ấy thật ngàn lần đáng kính và ngưỡng mộ.
Còn đôi ta, mơ được về quê sống nốt quãng tuổi già cũng là mơ ước chung của người đời rất đáng được mơ, ai ai cuối cùng cũng được trở về với cội nguồn sinh ra mình. Nhưng cuộc đời bãi bể nương dâu, quê nhà mình cũng như quê bác Nguyễn Khôi:
Xóm lên phố đã bê tông tất cả
Đường lấn sân không còn nữa viả hè...
Đất quê mình giờ mới thực tấc đất tấc vàng, dẫu có về được mình cũng đâu có nổi một thước đất cắm dùi. Thôi thì đành Giấc hương quan luống lần mơ canh dài, chứ sao!
 Bà vợ già của tôi khẽ thở dài:
 - Vâng! Vậy mình nhớ chiều chiều cùng dắt tay nhau ra đầu hẻm, chờ lúc vắng vẻ nhất mà Trông về quê mẹ, mình nhé!
*

Thành phố Sài Gòn
Ngày 01 tháng 08/ 2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  KÍNH   BÁO Chủ nhân trang blog Bị ốm. Vì Vậy trang NgườiLàngCốm.BlogSpot xin tạm đóng cửa. Xin kính báo cùng toàn thể Độc giả xa gần !!!  ...